Home Bạn trẻXin anh ! cầm lấy 500k của anh đi, rồi kéo quần lên, hôm nay cuối tuần… em nghỉ !
Xin anh ! cầm lấy 500k của anh đi, rồi kéo quần lên, hôm nay cuối tuần… em nghỉ !

Xin anh ! cầm lấy 500k của anh đi, rồi kéo quần lên, hôm nay cuối tuần… em nghỉ !

Cửa hàng sửa đồ điện tử của anh cách nhà tôi khoảng 500m, nhưng đấy là đi đường vòng. Thực tế ra chúng tôi chỉ cách nhau một lối đi nhỏ với cái tường rào, có khi đứng bên này nói bên kia cũng nghe tỏ.

– Tivi của em sửa xong chưa anh ơi?
– Xong rồi đây em.
– Hết bao nhiêu tiền em gửi.
– Tiền nong gì. Gần gũi đây có hỏng cái gì thì em cứ mang qua anh sửa cho. Không bê sang được thì lấy số điện thoại của anh, gọi một tiếng anh chạy sang anh giúp.

Cửa hàng sửa đồ điện tử của anh cách nhà tôi khoảng 500m, nhưng đấy là đi đường vòng. Thực tế ra chúng tôi chỉ cách nhau một lối đi nhỏ với cái tường rào, có khi đứng bên này nói bên kia cũng nghe tỏ.

Tối ấy, cái máy bơm nước ở tầng 2 nhà tôi tuột mối nối nước phun xối xả. Tôi đang tắm dở, chỉ kịp quấn cái khăn chạy ra thét lên. Đúng lúc anh ở lại cửa hàng làm về muộn. Anh đứng phía bên kia tường hỏi:

– Sao thế em?
– Cái máy bơm nước nhà em, không biết bị làm sao?
– Đợi tí anh sang xem cho nhé!
– Vâng, thế thì tốt quá.

Tôi quay vào thay quần áo rồi ra mở cửa. Anh đứng đó mặt mũi, tay chân đầy dầu máy nhưng nụ cười rất sáng và hiền lành. Anh rất nhanh sửa xong máy bơm rồi quay lại hỏi tôi:

– Em có cái gáo và xô ở đây không, đưa anh múc bớt nước.
– Dạ thôi, anh cứ để em. Anh sửa giúp em thế này là tốt lắm rồi.

Anh hơi ngần ngừ nhưng vẫn xắn tay áo lên, ánh mắt nhìn tôi không giấu sự ái ngại:

– Em xem nước ngập lênh láng thế này, hót cũng phải được chục xô đấy. Một mình em dọn đến bao giờ? Hay em lại múc nước, anh xách đi đổ cho…

Bỗng nhiên tôi thấy mắt mình cay cay. Đã bao nhiêu lâu tôi quên mất mình cũng là một người phụ nữ. Đã bao lâu chẳng có một người đàn ông nào nguyện ngỏ ý giúp cho tôi việc gì. Từ ngày chồng tôi nghiện ngập đi trại cải tạo, rồi ly hôn, tôi cứ luôn luôn phải lặng lẽ sống và tự làm tất cả mọi thứ.

Ban đầu tôi còn e ngại và lảng tránh sự giúp đỡ của anh. Nhưng lâu dần cảm giác có anh ở bên bỗng trở nên thân thuộc. Máy tính hỏng, bóng điện cháy, ổ khóa kẹt… cứ hễ có một khó khăn gì đó xuất hiện thì việc đầu tiên, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là anh.

Anh luôn vui vẻ chạy đến giúp đỡ tôi, chưa bao giờ nề hà hay phàn nàn bất cứ điều gì cả. Có hôm tôi đánh bạo hỏi:

– Anh có biết hoàn cảnh của em không?
– Biết
– Thế anh không sợ mọi người dị nghị à?

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói rõ ràng:

– Không sợ. Thích một người vì sao lại phải sợ?

Đến lượt tôi bối rối đỏ mặt. Tôi vội vã quay đi, ngượng ngùng:

– Anh nói linh tinh.

Anh nắm tay tôi, lòng bàn tay anh nóng ran. Trái tim tôi bất ngờ đập mạnh. Tôi giật mình nhận ra mình vẫn còn có khả năng thổn thức, sau cuộc hôn nhân bất hạnh với chồng.

Tôi và chồng tôi mới kết hôn mới được 3 năm, nhưng chưa một ngày hạnh phúc. Tôi phát hiện chồng mình nghiện ngay sau đám cưới. Sau đó là chuỗi ngày giành giật từ tiền vàng cưới cho tới những món đồ nhỏ trong nhà. Tất cả chồng tôi đã đem đi bán hết lấy tiền hút chích tiêu xài. Cuối cùng tôi đệ đơn ly hôn, còn chồng tôi thì vào trại cải tạo.

25 tuổi tôi mang tiếng đã qua một đời chồng lại còn là chồng nghiện, xem như tương lai cũng chẳng còn.

Thế rồi tôi gặp anh, từ từ từng chút một anh khiến cho tôi thay đổi. Đã lâu lắm tôi mới có thể nở nụ cười trở lại, có những suy nghĩ tươi sáng ở trong đầu.

Chẳng biết từ bao giờ tôi bắt đầu trông đợi những lần anh “bật tường”, từ bên quán của anh vọt sang trước cửa nhà tôi. Tôi tự nhủ:

– Thôi kệ, cứ mặc tất cả. Giây phút này chỉ cần có anh với tôi là đủ rồi.

Tôi mê đi trong vòng tay rắn rỏi, thoang thoảng mùi dầu máy của anh.

Điều duy nhất khiến cho tôi luôn cảm thấy không yên, là mỗi một buổi tối khi chúng tôi gần gũi nhau, anh luôn lén để lại trên đầu giường tôi một khoản tiền nhỏ.

Hôm nay, cũng là một lần như thế. Tôi nắm tay anh, mắt không mở, cố nói nhẹ tênh:

– Em không cần, anh đừng để ở đó.

Ngập ngừng một chút, anh vẫn nói:

– Em cứ cất đi.

Tôi tung chăn, ngồi bật dậy. Những đồng 50k, 100k, 200k theo cái hất tay của tôi cũng rơi lả tả. Tôi cúi xuống, lặng lẽ nhặt từng đồng một đếm, tất cả được 500k. Những đồng tiền cũ không còn thơm mà ảm mùi và màu của dầu nhớt từ đôi tay thợ. Tôi chìa chúng ra trước mặt anh và nói:

– Em không phải là gái làm tiền.

Anh lặng im…

Nói đến nước này, tôi cũng chỉ biết cúi đầu xuống cười giễu cợt. Tôi nghe thấy tiếng mình mỉa mai trong cổ họng:

– Xin anh! cầm lấy 500k của anh đi, rồi kéo quần lên, hôm nay cuối tuần… em nghỉ.

Tôi không nghe thấy anh nói gì cả, chỉ có một sự im lặng kéo dài. Thế rồi đôi tay anh bao trùm lấy cơ thể của tôi. Anh ôm tôi thật chặt vào trong ngực. Tiếng anh trầm và thấp như thủ thỉ:

– Làm gì có ai ngày nào cũng đưa cho gái 500 nghìn. Đây là tiền tiết kiệm được mỗi ngày bằng công sức lao động của anh. Anh gửi ở chỗ em, khi nào góp đủ tiền bọn mình làm đám hỏi.

Tôi không sao ngăn được dòng nước mắt nóng hổi cứ thế trào ra, rơi xuống. Thì ra trải qua bao nhiêu đau khổ, tôi vẫn có thể nhận được một lời tỏ tình như thế này. Thì ra hạnh phúc vẫn không bỏ quên tôi, chỉ là tắc đường nên đến muộn.

Sưu tầm

Xem thêm: Nằm hơn tiếng đồng hồ dưới gầm giường để bắt quả tang con dâu ngoại tình, nhưng rồi chết đứng khi chiếc váy đỏ bị cởi phăng xuống nền nhà

Từ lần đầu gặp Mai trong ngày ra mắt cho đến sau đám cưới, bà Phương quý cô con dâu này lắm. Bà chỉ có mỗi Khánh là con trai nên tiêu chuẩn chọn con dâu cũng khắt khe hơn người bình thường. Trong 2,3 cô gái được Khánh dẫn về thì chỉ có Mai là đủ tiêu chuẩn nhất, nấu ăn ngon, lễ phép và rất hiểu ý bố mẹ chồng.

– Mẹ ưng con bé này rồi đấy, vừa đẹp người lại vừa đẹp nết nhỉ?
– Mắt nhìn người của con có sai bao giờ đâu.
– Ừ, cưới nhanh không thằng khác nó cướp tay trên mất đấy. Để mẹ bàn với bố mày mua luôn một căn nhà để hai đứa dọn ra ở riêng cho thoải mái.

Mỗi dịp trong nhà có giỗ chạp là y như rằng bà Phương và mấy người họ hàng lại được chứng kiến tài nấu ăn ngon không chê vào đâu được của Mai. Nghe họ khen con dâu không ngớt lời, bà mát mày mát mặt lắm:
– Giá như con dâu nhà tôi được nửa cái Mai thì tốt quá, ở đâu cái thói mà cứ ngồi lên đầu lên cổ mẹ chồng, cãi chem chẻm, bực bội không chịu nổi.

Cuộc sống gia đình họ êm ấm, hạnh phúc là thế, giờ bà Phương chỉ mong có thêm đứa cháu trai cho vui cửa, vui nhà nhưng chưa kịp thì Khánh lại báo phải sang nước ngoài học thêm nghiệp vụ 1 năm. Cực chẳng đã, bà đành động viên con rằng:
– Thôi được rồi, anh cứ đi đi, để vợ ở nhà tôi chăm cho, không phải lo. Sau này về, nhất định anh chị phải sinh cho tôi vài đứa cháu đấy nhé.

Thời gian đầu khi Khánh mới đi, tuần nào được nghỉ Mai cũng sang nhà bố mẹ chồng nấu ăn cùng cho ông bà đỡ buồn. Mấy lần bà Phương nắm tay con dâu bảo:
– Hay con dọn về ở cùng bố mẹ đi, nhìn dạo này con gầy lắm đó.
– Thôi mẹ ạ, nhà con ở gần công ty hơn, chuyển sang bên này vừa xa lại tắc đường. Cuối tuần con sẽ về chơi với bố mẹ ạ.
Thấy con dâu nói vậy, bà Phương tặc lưỡi cho qua, không nhắc đến chuyện dọn về sống chung nữa.

Con trai đi được nửa năm thì bà Phương thấy con dâu chẳng còn tình cảm, gần gũi với mẹ chồng như trước. Mấy tuần liền, bà cứ gọi Mai về là cô lại lấy lý do:
– Gần Tết rồi nên công ty con nhiều việc lắm mẹ ạ. Để khi nào thư thư con sẽ về sau ạ.
– Bận cái gì mà bận cả cuối tuần thế con? Ăn bữa cơm mà vất vả quá.

Bà Phương mất công chuẩn bị bao nhiêu là món ngon nhưng Mai lại nói thế khiến bà tự ái, mang đổ hết đồ ăn đi chẳng thèm phần gì nữa. Hai tuần sau, bà không nói gì để con dâu tự biết ý nhưng cũng chẳng thấy cô đả động hay gọi điện báo sang ăn cơm. Vừa giận nhưng lại vừa thương, hôm ấy là sáng thứ 7, bà Phương đi chợ sớm, nấu 6,7 hộp đồ ăn sẵn định bụng mang sang cho con dâu tẩm bổ, sợ cô tham công tiếc việc người gầy rạc đi thì lúc vềcon trai lại trách cứ.
Bà đứng dưới cổng đợi con dâu 2 tiếng đến mỏi nhừ chân vẫn chẳng thấy cô đâu, điện thoại thì không bắt máy. Mệt quá, bà Phương sang hàng nước đối diện nghỉ một lát. Bà vừa ngồi xuống ghế thì cô bán hàng mồm năm miệng mười bảo:
– Bà là mẹ chồng của cái cô sống ở đây hả?
– Phải rồi, nó là con dâu tôi.
– Cô ấy xinh đẹp thật, toàn mặc mấy bộ váy ngắn thiếu vải làm bọn đàn ông trong khu này nhìn lác cả mắt đấy.
– Chị nói thế là ý gì?
– Bà đừng giận, tôi thấy bà là người phúc hậu nên mới nói, cái cô này lẳng lơ lắm, mấy tháng nay chẳng thấy chồng đâu, toàn dẫn trai về nhà nửa trưa để hú hí với nhau đấy, đánh hẳn ô tô vào trong sân, nhìn giàu có lắm.

Nghe đến đó, bà Phương tức đến sôi máu, bà đi một mạch về nhà, bỏ quên luôn cái túi đồ ăn mất công nấu cả sáng ở hàng nước. Bà không nói chuyện này cho con trai hay chồng biết mà quyết định phải bắt quả tang để con dâu không chối cãi được nữa. Càng nghĩ bà càng tức, gia đình bà đối xử với con dâu đâu đến nỗi nào mà chồng mới đi có vài tháng đã đổ đốn ra như thế.

Đang chưa biết phải làm sao thì bà chợt nhớ ra đợt trước Khánh có để quên một chùm chìa khóa nhà ở nhà bà. Ngay lập tức, bà tới nhà con trai, nhân lúc Mai không ở nhà rồi mở cửa lẻn vào ẩn nấp dưới gầm giường vì theo như cô hàng nước hôm nọ nói thì trưa nào Mai cũng dẫn trai về nhà.

Nằm dưới đó hơn một tiếng đồng hồ, bà đau ê ẩm hết người nhưng vẫn phải cố chịu đựng. Cuối cùng, cánh cửa mở ra, bà thấy có hai người bước vào, một là con dâu và một là gã đàn ông nào đó. Chỉ vài phút sau đó thì hai người kia đã đổ uỵch xuống giường một cái rầm khiến bà giật bắn mình. Những âm thanh dung tục vang lên, cái váy đỏ cũng rơi xuống đất vứt ra một góc khiến bà Phương không chịu nổi nữa phải lồm cồm bò ra, tay lăm lăm cầm cái gậy mang sẵn khi nãy.

Vừa nhìn thấy bà Phương, hai người đang trần truồng trên giường vội buông nhau ra, miệng ú ớ chẳng nên lời. Bà Phương tức quá, phang cho mỗi người một cái gậy rồi hét lớn:
– Mai, mẹ không ngờ con lại là loại đàn bà lẳng lơ thế này. Để mẹ gọi thằng Khánh về đây ngay xem nó xử lý thế nào.
– Cháu…. cháu là em gái chị Mai.
– Cái gì? Cô nói cái gì?
– Cháu là em gái sinh đôi của chị Mai, cháu mới đi du học về nước chưa tìm được nhà nên ở nhờ chị ấy một tháng nay ạ.

Bà Phương bình tĩnh lại, nhìn kỹ gương mặt của cô gái đang nằm trên giường rồi mới bảo:
– Ừ, mặt cái Mai không có nốt ruồi to thế kia.
– Lần trước đám cưới chị Mai cháu gặp bác một lần rồi chắc bác không nhớ.

Biết mọi chuyện chỉ là hiểu nhầm, bà Phương luống cuống xin lỗi rồi quay đầu ra cửa nhưng vừa đi được vài bước thì nhận được điện thoại của con dâu:
– Sáng nay mẹ gọi nhưng con bận họp nên giờ mới gọi lại được ạ.
– Ừ, mẹ sang thăm con ấy mà.
– Mẹ sang thăm sao không báo trước để con về ạ? Hôm nay thứ 7 nhưng con vẫn phải đi làm buổi sáng.
– Em gái con nó mới đến hả?
– Dạ, nó mới qua ở với con, vì bận quá lại chưa có dịp sang nhà nên con chưa nói cho bố mẹ biết.
– Ừ, thôi, mẹ về đây, khi khác mẹ sang.

Về đến nhà, bà Phương thở dài nhẹ nhõm vì cô gái đưa trai về nhà không phải là con dâu mình. Nhiều lúc bà Phương cứ tự hỏi mình nếu hôm đó là Mai thì liệu bà có im lặng mà ra về như thế không.

Theo WTT

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *